Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

ÔNG CHÁU

(Truyện tình thời bao cấp)
Tác giả: Đào Phong Lưu

Ông Tổng giám đốc ra sân bay đón được cô cháu ngoại là sinh viên Đại học Michigan, Hoa Kỳ về thực tập là đưa thẳng đến nhà máy sản xuất gang thép tại Khu công nghiệp Bắc Ninh thăm quan, rồi lại đưa ngay về công trường xây dựng khu nhà ở cao tầng giữa trung tâm Thành phố.

Ông chỉ tay về mấy gian nhà cấp 4 mà chiếc máy xúc phá dỡ gần xong, chỉ còn lại hai gian phía đầu hồi ngoài mặt phố, bảo cô cháu gái:
 
- Cháu chụp ảnh mấy gian nhà này đi!
 
Cô gái ngoan ngoãn làm theo. Ông lại nói:
 
- Đáng lẽ hôm nay má cháu cũng ra để đón cháu và chứng kiến cảnh phá dỡ ngôi nhà này, đã mua vé máy bay rồi, nhưng đêm qua cụ ngoại bệnh phải cấp cứu đưa đi viện nên không ra được.
 
Cô gái hỏi lại:
 
- Phá dỡ mấy dãy nhà cũ này thì có gì mà phải chứng kiến hả ngoại?
 
Ông Tổng giám đốc trả lời đầy vẻ xúc động:
 
- Có đấy, vì những dãy nhà cấp bốn cũ nát, xiêu vẹo kia đã lưu giữ bao kỷ niệm đẹp đẽ, khổ đau của nhiều người, trong đó có ngoại và má cháu.
 

Nghe vậy, cô sinh viên chẳng hiểu tại sao, nhưng không dám hỏi nữa mà theo ông về khu văn phòng chính của Tổng công ty gần đó.
 

Sau khi đưa cô cháu đi giới thiệu với tất cả các phòng, ban trong Tổng công ty, rồi đưa cô về phòng làm việc của mình, lúc đó ông mới kể cho cô cháu ngoại nghe về lai lịch mấy gian nhà đang phá dỡ mà cô vừa chụp ảnh.
 

*   *

  *
Hồi đó vào cuối thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, giặc Mỹ dùng không quân đánh phá thủ đô rất ác liệt. Khu nhà tập thể vừa xây xong phân cho các gia đình thì họ đã phải đi sơ tán về nông thôn để tránh bom, chỉ còn ban lãnh đạo Công ty ở lại bám trụ cơ quan chiến đấu và làm việc. 

Một hôm con trai ông giám đốc là sinh viên Đại học Ngoại ngữ sơ tán ở tỉnh ngoài đột ngột về nhà “xin viện trợ”. Thật không may và cũng lại là may mắn cho anh ta, bố đi công tác vắng, không vào được nhà, nên được bà phó giám đốc cho ngồi chờ tạm bên gian nhà bà sát vách với gian nhà anh. Bà phó giám đốc nói bố anh chiều nay ra ngoại thành làm việc với các phòng, ban của công ty đang đóng ở mấy làng bên đó. Chắc lúc gần tối máy bay đánh hỏng cầu phao qua sông Hồng, thanh niên xung phong và công binh chưa nối lại kịp, nên chưa về được. Giữa lúc ấy bên ngoài có tiếng chào giọng miền Nam “Chào má, con đã dzề!”. Qua ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu trong phòng hắt ra, anh nhìn thấy một cô gái “ hắc mô ni” tức vận toàn đồ đen, hai bím tóc tết đuôi sam… anh vội đứng dậy “ chào em!”. Thay cho lời đáp lễ, cô lại hỏi “Ai dzậy má?”. Bà phó giám đốc đang châm bếp dầu chuẩn bị nấu bữa tối, ngẩng lên bảo “Sao về trễ thế con? Đây là anh… con trai bác giám đốc đó. Còn đây là con gái cô, em học trường Miền Nam ở Đông Triều, vừa tốt nghiệp lớp 10, đang về tập trung học chính trị ở Đại học Bách Khoa, chờ đi học nước ngoài”. Cô gái không nói gì, từ ngoài sân vào phòng, bước qua chỗ anh ngồi, đến giữa phòng kéo “rẹt” chiếc ri-đô, ngăn gian phòng 20 mét vuông làm đôi, lẩn vào trong tấm ri-đô. Mấy phút sau, cô bước ra, vẫn cái quần phíp đen ban nãy, nhưng chiếc áo bà ba đã được thay bằng chiếc áo chui đầu phin nõn cộc tay, cổ trễ hình trái tim, để lộ ra đến một phần ba bộ ngực căng phồng. Má cô bảo “Con ra vòi nước công cộng xem đã đến lượt chưa, má xếp hàng cái thùng to từ lúc tan tầm rồi đấy”. Nghe vậy, cô ra sân rồi biến mất vào bóng tối. Một lát sau, cô quay lại, bảo “Đầy rồi má à, nhưng cái thùng to thấy mồ con hổng có bê nổi đâu”. Chàng sinh viên nhanh nhảu đứng dậy “Ra chỉ cái thùng nào, để anh xách cho”. “Ừ cháu ra giúp cô đi” - Bà phó giám đốc nói. Thùng nước to thật, anh và cô gái phải mỗi người một tay mới khênh được về. Thấy bà phó giám đốc tất tả dắt xe đạp ra, đằng sau xe còn đèo cái can nhựa, cô gái hỏi “ Má đi mô dzậy?”. “Đang đun nồi nước để luộc mì, chưa sôi thì hết dầu, má chạy quàng lên cô Hạnh xem cô còn thì vay tạm mấy lít, tháng này nhà mình hết ô phiếu mua dầu rồi”. Vừa nói bà vừa phóng xe đi, mất hút trong màn đêm.
 


Cả khu tập thể vắng tanh, nếu không có cái loa phóng thanh ngoài đầu ngõ oang oang đọc những bài xã luận và tiếng nhạc hùng tráng, thì nơi đây còn vắng vẻ hơn cả nơi nhà quê trường anh đang sơ tán. Lúc này chỉ còn lại hai người, anh sinh viên tranh thủ “mở máy”, nào là em tên gì? Từ trường về Hà Nội lúc nào? Bao giờ thì đi nước ngoài? Sẽ học ngành gì, ở nước nào v.v… và v.v.v… Cô gái vẫn đứng tựa lưng vào cánh cửa lắng nghe, bàn chân di đi di lại như muốn giết con kiến đang bò dưới đất, miệng múm mím cười, không nói gì cả. Anh chàng bực quá, sẵng giọng:
 
- Em đang bị bệnh à?
 
- Bệnh chi? – Lúc này cô gái mới bật lên hỏi lại.
 
- Cấm khẩu.
 
- “Tẻm” chưa kìa! – (“Tẻm”: tiếng lóng tức vô duyên, tẽn tò).
 
- Tại sao anh hỏi mà em không trả lời?
 
- Hổng thích!
 

Tiếng loa phóng thanh oang oang “Đồng bào chú ý! Đồng bào chú ý, máy bay địch cách phía đông thành phố 30 km. Tất cả vào vị trí chiến đấu. Ai không có phận sự nhanh chóng xuống hầm trú ẩn!”. Cô gái hốt hoảng lao vào phía chiếc giường trong phòng. Lật giát giường lên, dưới ánh đèn dầu leo lét, chàng sinh viên nhìn thấy miệng chiếc hầm trú ẩn cá nhân đen ngòm dưới gầm giường. Cô gái nhảy tót xuống hầm, nói như ra lệnh:
 
- Xuống đi!
 
Chàng trai nhìn chiếc hầm cá nhân chỉ to hơn miệng nón, ngần ngại bảo:
 
- Chật thế, sao vừa được 2 người.
 
Cô gái lại hét lên:
 
- Tắt đèn đi không máy bay nó phát hiện đấy!
 

Chàng trai vội tắt phụt ngọn đèn dầu, rồi lao ra ngoài.
 
Bầu trời Thủ đô đỏ rực như một chảo lửa khổng lồ. Hàng ngàn vạn những đường đạn đỏ lừ các cỡ từ mặt đất tứ phía bắn lên, đan chéo ngang dọc, thỉnh thoảng lại một vệt tên lửa to sáng vút lên. Tiếng súng các cỡ, tiếng bom liên hồi vang động quện vào nhau inh tai nhức óc. Phía Gia Lâm một cột lửa cao như núi bốc lên sáng rực cả bầu trời, cuộn theo cột khói đen như vòi rồng khổng lồ. Thỉnh thoảng một chiếc máy bay bị trúng đạn, bốc cháy như một bó đuốc lớn từ trên trời lao xuống. Tiếng “hoan hô cháy rồi” vang động khắp nơi. Giữa lúc ấy bà phó giám đốc hớt hải từ ngoài lao vào nhà, gào lên “con ơi, con đâu rồi?…”, Nghe tiếng mẹ thét, cô gái vội thưa “ Má ơi, con đây nè, má sao hông?”. Bà mẹ vội lao vào hầm, vồ lấy con. Hai tay bà lần sờ khắp mặt, khắp đầu con gái đang ngồi thu lu trong hầm tối. Bà lại hỏi “con hông sao thiệt chứ?” Cô gái nói lại “Con hổng có sao mà má”. Bà lại hỏi “Thế anh ấy đâu rồi?”. Cô gái bảo “con hổng biết”. Hai mẹ con cứ ôm nhau chật cứng trong căn hầm cá nhân dưới gầm giường cho tới khi ngớt tiếng súng nổ. Tiếng loa phóng thanh ngoài đầu ngõ lại vang lên “Đồng bào chú ý! Máy bay địch đã đi xa, máy bay địch đã đi xa!”, thì hai mẹ con mới lồm cồm ra khỏi căn hầm, tìm diêm châm đèn. Đèn vừa sáng thì anh hàng xóm lại xuất hiện và mau mồm hỏi:
 
- Cô đã về rồi ạ?
 
- Cháu đi đâu dzậy, sao hổng xuống hầm?
 
- Dạ, cháu trèo lên cây bàng đầu ngõ xem bắn nhau ạ.
 
- Trời đất, sao cháu liều lĩnh, dại dột thế, nhỡ ra…
 
- Không đâu cô ạ, người ta bảo trèo lên cao thì sẽ tránh được bom bi đấy.
 

Tối đó chờ mãi không thấy bố về, anh sinh viên được bà hàng xóm mời ăn tối với mẹ con bà. Vì cô Hạnh cũng chưa mua được tiêu chuẩn dầu tháng này, nên bà không vay được dầu đun bếp. Anh sinh viên đã nhanh nhảu khuân mấy khúc gỗ của bố xếp dự trữ ngoài cửa sổ, rồi cùng cô gái nhóm bếp ngoài hiên để đun nước luộc mì, còn bà chủ thì nhào bột mì nặn bánh. Chỉ loáng một cái, đĩa bánh mì luộc chay đầy ắp đã được dọn lên, bên cạnh hộp thịt Liên Xô bà mua theo tiêu chuẩn tháng này ở cửa hàng cung cấp Tôn Đản vẫn để dành. Bữa ăn tối chỉ có vậy, nhưng cả ba người đều cảm thấy rất sang trọng và ngon lành. Sáng nay, anh chàng ra bến xe rất sớm chen lấn xếp hàng để mua vé về nhà, từ tối qua đến giờ mới được ăn, nên càng thấy ngon miệng. Bữa ăn ấy anh nhớ mãi đến bây giờ vẫn chưa quên.
 

Gần 11 giờ đêm bố anh vẫn chưa về. Các phòng trong dãy nhà tập thể này, chỉ ngăn cách nhau bằng những bức tường gạch xây “con kiến” lửng, từ phòng nọ có thể trèo sang được phòng kia. Thế là anh chàng lấy chiếc ghế đẩu đặt lên chiếc ghế tựa trong phòng bà phó giám đốc để trèo sang phòng nhà mình. Tối đó anh ngủ mê mệt, cho tới mãi ngày hôm sau bố mẹ anh về mở khoá phát hiện anh vẫn còn ngủ trên giường.
 

Bố anh bảo hôm qua sang làm việc với các phòng ban nơi cơ quan sơ tán, khi về thì cầu phao vừa bị máy bay thả bom phá hỏng, chưa biết tính sao thì gặp mẹ anh cũng đang xếp hàng chờ cầu phao về nhà, thế là hai ông bà đạp xe thẳng đến nơi trường anh sơ tán để thăm con. Nào ngờ vừa đến nơi thì bà chủ bảo “Cậu ấy vừa đi chống lụt một tháng về hôm qua, nghe đâu được nghỉ một tuần, nên sáng nay ra bến xe xếp hàng mua vé từ sớm để về Hà Nội rồi”. Nhìn bầu trời Hà Nội sáng rực, biết là đánh lớn, ông bà lo quá. Vừa ngớt tiếng bom là lại phóng thẳng về Hà Nội, nhưng chờ mãi sáng nay cầu phao mới thông được để qua sông, về nhà. Thấy anh không sao, bố mẹ anh mừng quá, chiêu đãi một bữa chán chê “phở mì ống” nấu với “súp” viên đóng gói mà chỉ có bà làm bên lương thực mới có, rồi lại quầy quậy đuổi anh phải về trường ngay. Anh bảo:
 
- Trường con vừa đi Hà Bắc, làm tình nguyện giúp đồng bào khắc phục hậu quả vỡ đê. Khoa con làm vượt kế hoạch được khen, nên trường cho nghỉ sớm, tuần sau mới phải học!
 
- Nghỉ thì đến chỗ sơ tán mà nghỉ, ở nhà nguy hiểm lắm. Nghe nói sắp tới bọn chó cùng rứt dậu này, nó sẽ đánh điên cuồng lắm đấy. Hôm qua bố mẹ đã gửi lại bà chủ cho con hai cân mì ống, một bánh xà phòng Liên Xô, một bánh thuốc đánh răng Thăng Long và 3 đồng nữa đấy. Còn đây, cho thêm một đồng nữa , mua vé xe bảy hào, còn ba hào để mà ăn quà.
 

Bà vừa dứt lời thì xe “com-măng-ca” đã đến đón ông đi công tác. Bà cũng tất tưởi về lại nơi sơ tán ngay. Anh sinh viên ở lại nhà chờ 9 giờ ra bến xe xếp hàng mua vé để đi chuyến 10 giờ về trường. Anh lững thững cầm chiếc khăn rửa mặt ra vòi nước công cộng rửa mặt thì lại gặp cô gái đang xếp hàng hứng nước giặt quần áo ở đó. Anh chủ động hỏi:
 
- Hôm nay em không đi học à?
 
- Không.
 
- Sao thế?
 
- Học xong rồi.
 
- Xong rồi?
 
- Ừ, bây giờ chỉ chờ chữa xong mấy cái cầu, thông đường sắt liên vận là đi thôi. Còn anh?
 
- À, tí nữa anh mới đi.
 

Chín giờ hôm ấy, anh nhảy xe điện ra bến ô tô Kim Liên định mua vé về trường, thì đọc được thông báo viết nguệch ngoạc trên tường nơi bán vé “ Do cầu phao bị máy bay Mỹ bắn phá ác liệt, kể từ ngày hôm nay các tuyến xe đi phía Đông, chuyển đến Trâu Quì, Gia Lâm”. Anh đứng như trời trồng trước cửa bán vé, làm sao bây giờ? Cuốc bộ sang Trâu Quì ư? Đã 9 giờ 15, có sang đến nơi thì xe cũng chạy rồi. Thôi quay về nhà, sáng mai đi sớm vậy. Mẹ cho một đồng, thì đã mua vé xe điện mất năm xu rồi, chỉ còn chín hào rưỡi thôi, nên anh quyết định không đi xe điện nữa mà cuốc bộ từ bến xe Kim Liên về nhà. Lần này thì anh có chìa khoá rồi, bố vừa đưa cho anh giữ một chiếc, anh đã gài cẩn thận vào chùm chìa khoá của anh. Vừa mở cửa bước vào phòng thì anh nghe thấy tiếng hát ỉ eo nho nhỏ phát ra từ chiếc đài bán dẫn phòng bên. Anh nói to:
 
- Nghe đài địch công an bắt đó.
 
Tiếng cô gái từ phòng bên:
 
- Nghe ca nhạc, chứ nghe tuyên tuyền phản động đâu mà bắt.
 
- Nghe nhạc vàng uỷ mỵ, làm mất chí khí chiến đấu cũng là phản động.
 
- Ở nhà một mình chán bỏ xừ, chẳng có cái chi đọc cả.
 
- Em đã đọc “ Ruồi trâu” và “Thép đã tôi thế đấy” chưa?
 
- Anh có hả? Cho em mượn đỡ được hông?
 
- Ừ, sang đây mà lấy.
 
Cô gái mừng quýnh, chạy ào sang. Anh bắc chiếc ghế đẩu, rồi với lên chồng sách đặt trên tấm “xích-đông” treo lơ lửng ở góc phòng, đập bụi rồi đưa cho cô gái. Anh bảo:
 
- Đây mới có “Thép đã tôi” thôi, còn “ruồi trâu” thằng bạn nó mượn chưa trả, em cứ đọc hết quyển này đi, rồi anh đòi quyển kia về cho em đọc sau.
 
Cô gái đón lấy quyển sách vẻ sung sưởng, bảo:
 
- Anh nhớ đấy nhé! - Rồi cô chạy biến về phòng mình. Một lúc lâu lại hỏi vọng sang:
 
- Anh có thích nghe đài hông, em cho mượn nè.
 
- Có, cho anh mượn nghe xem có tin gì không? Đài nhà anh, bố anh đeo đi công tác rồi.
 
Cô gái lại chạy vội sang đưa cho anh cái đài bán dẫn “Xiongmao” bé bằng viên gạnh chỉ mỏng. Thế là sáng đó hai người mỗi người nằm ở một phòng, kẻ nghe đài, người đọc truyện. Một lúc sau, cô gái lại lên tiếng:
 
- Em đọc hết chương một rồi, thế chương hai thì Paven làm sao hả anh?
 
- Cứ “ xem đến hồi sau sẽ rõ”.
 
- Chán anh bỏ xừ, người ta muốn biết trước cơ.
 
- Biết trước rồi thì chuyện mất hết hấp dẫn.
 
- Thật hông?
 
- Chứ còn gì nữa!
 
Được khoảng nửa tiếng sau, cô gái lại chạy sang:
 
- Anh nghe tin tức rồi, thì trả đài em đây, kẻo má em về hổng thấy, bả lại la.
 
Anh đưa chiếc đài bán dẫn trả cho cô gái, nhưng cô lại nhắc:
 
- Anh nhớ chiều nay đi đòi “ruồi trâu” về cho em nhé!
 
- Rồi, cứ đọc xong “Paven” đi đã.
 

Chờ cô gái quay về phòng, là anh khép cửa đi ngay. Anh cuốc bộ đến nhà bạn ở Đường Tầu Bay. May quá nó cũng vừa ở trường “phú lỉnh” về nhà. Cả nhà đi vắng, hai thằng lại sì sụp nấu món “mì không người lái” chiêu đãi nhau. Thế là lại qua được một bữa miễn phí, trong túi vẫn còn đủ chín hào rưỡi. Biết anh còn được nghỉ một tuần, thằng bạn chèo kéo “lên trường tao chơi đi, mày đã biết Chùa Trầm chưa, tối tao dẫn lên núi chơi, đẹp tuyệt, hai thằng đạp xe chỉ 45 phút là tới thôi. Lên đó tao giới thiệu mày làm quen với mấy em Khoa tao, xinh như mộng, chịu không?” Nghe hấp dẫn vậy, anh đã định nhận lời, nhưng nghĩ đến câu cô láng giềng dặn sáng nay “Anh nhớ đấy nhé!” thì anh lại ngần ngừ “thôi để bữa khác đi, tao phải về trường, vì đã hẹn với bà chủ sửa lại giúp bà cái mái nhà”. Rồi anh đòi “ruồi trâu”. Thật may thằng bạn lại cho mượn thêm “Đỏ và đen”, một quyển tiểu thuyết diễm tình nổi tiếng của nhà văn pháp đầu thế kỷ 20 Stendhan mà anh mới đọc được lời giới thiệu trên báo Văn nghệ. Được sách như bắt được vàng, chàng vội chia tay bạn, về ngay.
 

Buổi chiều mùa hè nắng chói chang, đầu không mũ nón, anh cứ phăm phăm rảo bước trên những thanh rails đường sắt suốt dọc con Đường Tầu Bay để tránh những đống đất đá bị cày xới ngổn ngang do bom đạn và những vết xích xe tăng, những ổ gà, ổ trâu của vết bánh lốp xe kéo pháo để lại. Về đến nhà, người nhễ nhại mồ hôi, cổ khát bỏng, anh định mở cửa vào nhà uống nước, nhưng thấy cửa nhà láng giềng đang hé mở, anh liền ghé vào để khoe sách với nàng. Thì chao ơi, nàng đang nằm ngủ ngon lành. Trời oi ả, trong phòng không một gợn gió. Nàng nằm ngửa tếnh hếnh, quyển sách “Thép đã tôi…” đang mở đắp lên mặt, hai chân một co một duỗi, một ống quần phíp đen rộng vén lên khỏi đầu gối, để lộ ra cặp vế trắng phau. Phía trên chiếc áo lót phin nõn cũng được kéo lên gần cổ để lộ ra cái rốn nông choèn lấm tấm mồ hôi với hai bầu vú căng đẫy đang phập phồng theo nhịp thở. Anh như ngây dại đứng nín thở ngắm nghía “ dầy dầy sẵn đúc một toà thiên nhiên” hồi lâu, rồi như bừng tỉnh sợ nàng bất ngờ tỉnh giấc hoặc ai ở ngoài vào bắt gặp thì nguy. Anh vội rón rén bước ra khỏi phòng nàng, về mở cửa phòng mình. Mọi động tác anh cố làm hết mức khẽ khàng để không xảy ra một tiếng động nhỏ, cứ như thể sợ “bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tan” biến đi mất cảnh tượng thần tiên mà mình vừa được chiêm ngưỡng vậy. 

Anh khép cửa, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, cố hình dung thật rõ cảnh tượng vừa nhìn thấy, cứ như vậy anh ngồi yên lặng đến hơn mười phút tận hưởng cảm giác ngọt ngào, mê ly và tự mỉm cười. Rồi bỗng nhảy dựng lên, nắm tay đấm xuống bàn thật mạnh…. lại xô bàn ghế để phát ra tiếng động, như muốn đánh thức cô gái phòng bên. Nhưng đều vô hiệu, vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Anh liền nắm tay đấm bình bịch vào bức tường ngăn hai phòng và nói to “ trộm khuân hết đồ rồi”. Lúc ấy mới nghe tiếng ngái ngủ của nàng:
 
- Anh về rồi đấy à, có đòi được “ruồi trâu” hông?
 
- Không, bạn anh nó đi vắng không có nhà.
 
- Ủa, … Thế bao giờ mới đòi được?
 
- Nói đùa đấy, lấy về đây rồi, còn mượn thêm được quyển nữa, hay cực!
 
- Thế á? Ghét ghê, sạo thấy mồ!
 

Nàng ùa ngay sang phòng anh. Anh chìa ra cho nàng 2 quyển sách “ ruồi trâu” và “Đỏ và đen”, mắt nàng sáng lên, mỗi tay chộp lấy một cuốn sách, giơ lên đọc trang bìa, nhảy cẫng lên, đột nhiên ôm chầm lấy anh, hôn chụt một cái vào má và hét to “giỏi quá ta!”, rồi chạy biến về phòng mình. Anh đứng ngây người, sờ tay lên má như kiểm tra xem còn lưu giữ được chút “thơm rơi” nào chăng và mỉm cười sung sướng.
 

Tuần lễ thần tiên ấy trôi đi thật nhanh, chỉ còn hai ngày nữa là anh đã phải trở lại trường rồi. Mấy ngày “ bám trụ” ở nhà, chỉ là để được gần nàng, ăn uống kham khổ quá. Vì bố mẹ bắt phải về nơi sơ tán ngay, nên chẳng để lại thức ăn gì ở nhà cả, chỉ còn mấy cân bột mì mốc với mấy bơ bo bo vàng khè, mọt bò lổm ngổm, chẳng biết còn sót lại từ bao giờ. Thế là anh phải vo sát thật kỹ rồi luộc lên, tống cho đẫy cái “tù và” lép kẹp mỗi ngày. Hôm kia, lục ngăn kéo tìm phiếu thực phẩm, thì các ô thịt, cá, đậu, trứng tháng này mẹ đã mua hết rồi, còn sót đúng một ô “rau”. Anh bèn ra cửa hàng “xanh” xếp hàng từ 5 giờ sáng, đến khoảng bảy rưỡi, tám giờ gì đấy thì xe rau mới về. Chen lấn, xô đẩy mướt cả mồi hôi, mới mua được bó rau muống to đùng, hết đúng một hào. Cầm bó rau muống già, héo quắt trên tay, nhưng rất sung sướng vì mình đã may mắn mua được rau chứ còn hàng mấy chục con người xếp hàng dài sau mình, khi đến lượt chắc gì đã còn rau để mà mua. Hôm nay về phải luộc một bữa để ăn và húp nước cho đã đời, bù lại mấy hôm trước toàn ăn mì luộc chay “không người lái”. Đang vừa đi vừa huýt sáo mồm bài ca “cho ngày nay, cho ngày mai, cho hai ngày tiếp theo…”, thì tiếng loa phóng thanh lại oang oang trên đường phố “Đồng bào chú ý! Đồng bào chú ý, máy bay địch cách phía đông thành phố 30 km. Tất cả vào vị trí chiến đấu. Ai không có phận sự nhanh chóng xuống hầm trú ẩn!”.
 

Trên đường phố xe “xít-đờ-ca” công an chạy vèo vèo, các đội dân phòng đầu đội mũ sao vuông, tay quấn băng đỏ kiểu “hồng vệ binh” chạy rầm rập hướng dẫn người đi đường vào hầm trú ẩn. Anh đang lớ ngớ thì bị một chú công an kéo tay lôi đi sềnh sệch, rồi đẩy chui vào chiếc hầm chữ A công cộng trên hè phố. Bó rau muống to đùng phải bỏ bên ngoài cửa hầm. Khoảng mười lăm phút sau, nghe còi báo yên, mọi người lổm ngổm bò ra khỏi hầm trú ẩn. Nhưng ôi thôi, bó rau muống của anh chẳng còn thấy đâu nữa (!). Kẻ khốn khó nào đã nhanh tay nẫng mất tiêu rồi! Thật khốn nạn!
 

Đang ngồi một mình nhễ nhại mồ hôi, trệu trạo nhai bát bo bo luộc và nghĩ tiếc bó rau muống mua tem phiếu hôm trước mà vẫn thấy tức, thì nàng đột ngột đẩy cửa bước vào, tay bê đĩa trứng rán thơm lừng đặt trước mặt anh, nói cộc lốc:
 
- Cho đấy, ăn đi! - rồi lại ùa ra khỏi cửa, trở về phòng mình.
 
Anh bối rối, nói:
 
- Không, em đem về đi, anh có thức ăn rồi mà!
 
Từ phòng bên nàng nói vọng sang:
 
- Sĩ diện! Chẳng phải đã “mấy ngày nhịn nhạt nuốt cơm không” rồi sao?
 
Anh hốt hoảng:
 
- Sao…, sao em biết?
 
- Thì sáng nay nhặt được ở cửa đó - Nàng thủng thẳng trả lời.
 
Anh vội sờ lục túi quần đang treo trên cái đinh ở tường thì không thấy mẩu giấy tối qua anh đã ngồi viết bài thơ tức cảnh đâu nữa. Chết thật, chắc sáng nay lúc ra ngoài, thò tay vào túi quần lôi chùm chìa khoá ra khoá cửa, mẩu giấy đã theo chùm chìa khoá vương ra cửa mà anh không để ý. Bài thơ anh đã viết rằng:
 

Báo động - mất rau
 
Mấy ngày nhịn nhạt nuốt cơm không,
 
Xin mẹ, xón cho được một đồng
 
Nhắm mắt liều mua hào rau muống,
 
Ủ ù… còi kéo chạy phòng không.
 
Lổn nhổn đầy đường công an đứng
 
Lông nhông khắp phố bảo vệ xông….
 
Báo yên trở lại, rau thì mất
 
Mẹ đời, còn kẻ khó hơn ông!
 

Phòng bên nàng vẫn khúc khích cười, nói chõ sang:
 
- Tú Xương sống lại gọi bằng “cụ” đấy!
 
- Ôi, của người khác viết anh nhặt được ấy mà, có phải anh viết đâu.
 
- Biết “của người khác viết” rồi, khỏi thanh minh!
 

Chiều ấy anh sang bên phòng cô gái, cùng đọc cho nhau nghe chuyện “Đỏ và đen”. Họ phân công nhau mỗi người đọc một chương thay đổi nhau. Chàng trai có giọng đọc truyền cảm, lên bổng xuống trầm thể hiện đúng tình cảm nhân vật, rất hấp dẫn. Cô gái đọc giọng miền Nam nhỏ nhẹ, đều đều. Thỉnh thoảng lại bị anh con trai bắt chước một từ ngữ mà cô đọc bằng giọng Nam Bộ là lạ nào đấy, làm cô gái phụng phịu:
 
- Em hổng có đọc nữa đâu, anh đọc cả đi.
 

Thế là anh phải đọc hết chương này đến chương khác, khản cả giọng, mỏi cả mồm mà vẫn lên bổng xuống trầm như diễn viên kịch đọc kịch bản. Vừa đọc họ vừa cùng bình luận về chàng nhà quê Julién Sorel, con ông chủ tiệm gỗ lên tỉnh làm gia sư dạy kèm cho lũ con nhà Bá tước De Rênal, rồi đắm đuối lao vào mối tình vụng trộn tội lỗi cùng bà chủ De Rênal, thị trưởng phu nhân thành phố Verrières đáng bằng tuổi mẹ mình. Rồi sự ghen tuông lồng lộn, trả thù ác độc của tiểu thư Mathilde De La Mole. Đến những đoạn tả chi tiết các cuộc làm tình mây mưa, anh lại cố vừa đọc vừa giả giọng hổn hển, làm mặt cô gái đỏ lựng xấu hổ, cứ ngồi lì một chỗ không dám đứng dậy. Bỗng anh ngừng lại giả vờ hỏi:
 
- Em sao thế? Đứng thử lên anh xem nào!
 
Cô gái tay vẫn cầm sẵn cái quạt nan phe phẩy ngồi nghe, vụt mạnh vào anh:
- Rõ “tẻm” !
 
- Ối, đánh đau thế? – Anh chàng kêu toáng lên.
 
Họ lại đọc tiếp. Đến đoạn Julién Sorel nửa đêm bắc thang, liều lĩnh trèo vào phòng của tiểu thư Mathilde De La Mole. Anh chàng lại dừng đọc, hỏi:
 
- Nhà mình đây có thang không em nhỉ?
 
- Để làm chi?
 
- Để học anh chàng Julién Sorel mình trèo từ phòng nọ sang phòng kia!
 
- “Tẻm” hoài! - Lại một cái vụt mạnh bằng sống quạt nan nữa.
 
Rồi nàng phụng phịu:
 
- Em hổng có đùa đâu đấy nhá! Má em bảo coi bố anh như anh trai, em cũng muốn anh coi em như em gái.
 
Chàng trai nhăn nhở:
 
- Ừ thì anh trai yêu thương em gái không được sao?
 
- Dỡn hoài! Em chẳng thích đâu… Mấy lại, em… em có rồi!
 
- Có rồi? Có cái gì?
 
- Người yêu.
 
- Thật không?
 
- Thiệt mà!
 

Rồi cô lấy ra một tấm ảnh đưa cho anh xem. Tấm ảnh chụp người con trai mặc quân phục, chừng độ hai mươi tuổi. Anh lật phía sau tấm ảnh có dòng chữ “Nhớ mãi 10A, Đông Triều”. Cô bảo anh ta tên Cưu, cùng lớp cấp III, Trường học sinh miền Nam nội trú ở Đông Triều. Học thường thôi, nhưng đánh nhau thì “chúa thằn lằn”, sắp thi tốt nghiệp thì đánh trọng thương con ông Chủ tịch thị trấn Đông Triều, nên bị kỷ luật không được thi, đã xung phong đi bộ đội được gần một tháng nay rồi. Hiện đang huấn luyện ở Trường Lục quân Thạch Thất, Sơn Tây để chuẩn bị đi B.
 

Ngồi nghe cô thủ thỉ kể, anh cố làm ra vẻ bình tĩnh tự nhiên, nhưng mặt xỉu xuống, trông buồn đến thê thảm.
 

Hai người cứ ngồi im lặng bên nhau, chẳng ai nói câu gì nữa đến độ mười lăm, hai mươi phút gì đó. Để phá vỡ bầu không khí nặng nề, anh lên tiếng:
 
- Nghe đọc tiếp nhé.
 

Cô gái không trả lời, nhưng anh cứ tiếp tục đọc và cố lấy giọng bình thường, nhưng không thể nào bình thường được. Anh cứ đọc đều đều, chẳng còn lên bổng xuống trầm, chẳng còn giọng như diễn kịch nữa. Cô ngồi nghe lơ đãng…. Đến đoạn Julién Sorel bị toà kết án tử hình, thì thấy cô dơm dớm nước mắt, phải lấy cái khăn mùi xoa trắng ra lau mắt. Anh vẫn đọc tiếp, thỉnh thoảng cô không kìm nén được thì nấc lên. Mặc kệ anh cứ đọc tiếp… Rồi đến đoạn Julién Sorel lên máy chém, bị chặt đầu. Bá tước phu nhân De Rênal nhặt chiếc đầu lâu của chàng gói vào tấm vải đỏ xách lên, máu rỏ giọt hoà lẫn nước mắt của bà… thì cô không thể kìm nén được nữa mà đã khóc oà lên…
 

Giữa lúc ấy thì có tiếng kẻng tan tầm năm rưỡi chiều. Anh hốt hoảng kêu lên:
 
- Chết chửa, đã tan tầm rồi, má em sắp về đấy, thôi anh phải về đây.
 
Nói rồi anh chạy vọt ra khỏi phòng, nhưng lại thấy quay trở lại và bảo:
 
- Anh vội nên bỏ quên chùm chìa khoá trong phòng rồi. Cho anh mượn hai cái ghế hôm trước để anh trèo sang lấy.
 
- Cái ghế đẩu thì hôm trước anh đứng lên nó bị gẫy, không có dầu đun, má em chẻ ra đun rồi. Còn cái ghế tựa thì đặt kê cái bếp dầu lên kia kìa!
 
Anh vội đẩy cô đứng dựa vào sát bức tường ngăn hai phòng.
 
- Làm cái chi đây? – Cô hỏi.
 
- Em cứ đứng vào đây cho anh làm thang trèo lên một tí là xong.
 
Chẳng đợi cô gái đồng ý hay không, anh đã nhảy tót lên giường, tay bám tường, chân bước lên vai cô, rồi leo lên ngồi chồm hỗm trên tường, lại nhảy đại xuống cái mặt bàn có kê tấm kính bên phòng nhà anh nghe đánh “xoảng” một tiếng. Lấy được chùm chìa khoá rồi, anh lại vọt lên tường ngồi chồm hỗm, rồi nói như ra lệnh:
 
- Đứng vào đây mau lên, cho anh xuống nào!
 
- Hông, mặc kệ! Chân bẩn bỏ xừ ra, làm bẩn hết cái áo trắng của người ta rồi!
Cuống quá, anh nhảy “rùm” một phát xuống giữa giường, làm gãy tan cái giát giường và mấy cái thang giường làm bằng gỗ tạp thùng bao bì.
 
- Trời ơi! - Cô hét lên - Mần răng đây, má em sắp về rồi.
 

Lại thấy chân anh máu chảy loe loét, vì nhảy vào tấm kính bên phòng nhà anh. Cô vội đưa cho anh cái mùi xoa vừa lau nước mắt, để buộc tạm cầm máu. Anh vội lấy chiếc búa và mấy cái đinh chữa lại cái thang giường và giát giường gẫy. Trong lúc anh đang kì kệch đóng ở phía trong, thì cô kéo tấm ri-đô che ngang phòng, để đứng ra phía gần cửa thay chiếc áo bẩn. Vừa cởi xong chiếc áo bẩn ra, chưa kịp mặc chiếc áo khác vào, thì má cô từ ngoài xộc vào. Nhìn cảnh tượng con gái đang cởi trần, mắt vừa khóc còn đỏ hoe, lại thấy giường chiếu tanh bành, cái mùi xoa trắng loe loét máu rơi dưới đất, con trai ông giám đốc đang đứng ngây như tượng gỗ giữa nhà… Bà rú lên” con giết má rồi!....” và ngất xỉu.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét