Thứ Tư, 13 tháng 12, 2023

MÓN NỢ BẢY CÂY VÀNG

 


✍️Nhà văn Đàm Hà Phú
Bà Hai là người gốc Bắc, quê Nam Định, là người Bắc 54. Bà theo gia đình vô Sài Gòn thời đó sớm, gia đình lại khéo mần ăn buôn bán ở chợ nên cũng khá giả, bà lấy chồng đã có tài sản là căn nhà với mảnh đất lớn nằm ngay mặt tiền một con đường cũng tương đối lớn. Mấy năm sau 75, nhà bà chỉ để ở thôi, không dùng mặt tiền để làm gì cả tại vì bà nghĩ cho thuê cũng không được bao nhiêu tiền mà lại phiền phức. Sau này xe cộ Sài Gòn nhiều dần lên, ở mặt tiền bà thấy ồn ào quá nên bà mới đồng ý cho vợ chồng ông Bảy mướn làm lò bánh mì.
Ông Bảy quê gốc Sài Gòn là lính hồi trước, sau năm 75 lưu lạc mãi, gia đình ly tán, vợ con về quê làm ruộng còn ông phải đi cải tạo. Khi về lại Sài Gòn vợ chồng làm đủ nghề cuối cùng chọn quay lại nghề làm bánh mì gia truyền. Lò bánh mì của ông Bảy là lò thủ công, nên nóng nực và ồn nhưng được cái bánh mì ngon, bánh mì bự thiệt bự, nóng giòn và thơm lừng mùi bơ mà bà con đi xe đò thường hay mua về làm quà cho sắp nhỏ dưới quê, bán nhiều trên những cần xé ở Hàng Xanh hay bến xe Miền Đông, Miền Tây. Vợ chồng ông bà Bảy và bà Hai tuy chỉ là khách mướn nhà và chủ nhà nhưng sống với nhau tình cảm, dần dần cũng như chị em trong nhà, chuyện gì cũng chạy qua chạy lại, sớm tối có nhau.
Làm ăn được mấy năm, buôn bán khấm khá, nhà ông bảy dư tiền mới xin mua lại của bà Hai một phần mặt tiền căn nhà mình đang mướn. Năm đó là năm 1992, thời đó giá nhà Sài Gòn rẻ lắm, miếng đất căn nhà của bà Hai ngang 8 thước dài 30 thước, cắt phân nửa phía trước mặt tiền chỉ chừa lối đi hơn một thước để đi ra nhà sau, bán cho vợ chồng ông Bảy giá 27 cây vàng một cái giá không quá rẻ mà cũng không quá mắc thời đó.
Chuyện là vợ chồng ông Bảy tuy là có dư nhưng cũng chỉ gom được có hai chục cây vàng còn thiếu bảy cây, vợ chồng ông Bảy mới xin nợ lại bà Hai, ít bữa kiếm tiền trả tiếp. Bị lúc đó không ai nghĩ chuyện gì lớn nên bà Hai cứ ký giấy bán, mà giấy bán nhà cũng ghi rỏ là số tiền 27 cây vàng đã trả hết còn chuyện thiếu lại 7 cây chỉ là nói miệng với nhau không có ghi vô giấy. Thời đó người ta tin nhau.
Nhưng rồi, đời mà, nhiều chuyện xảy ra, đầu tiên là ông Bảy bị bịnh chết đột ngột, bà Bảy quá đau buồn nên cũng không còn ham buôn bán nữa, bà suốt ngày ngồi trước bàn thờ ông, chuyện buôn bán giao lại cho cô con gái, cô này cũng còn đang tuổi ăn, tuổi học, tuổi yêu đương, nên cũng không mặn mà lắm, ai cũng lơ là cái lò bánh mì đã giúp mình kiếm tiền, rồi các lò bánh mì khác mọc lên như nấm sau mưa, lò điện, ra bánh nhanh, bánh mì ngon đều giá lại rẻ...cạnh tranh khốc liệt hơn, làm cho cái lò bánh mì của nhà bà Bảy càng lúc càng ế ẩm, chỉ buôn bán cầm chừng. Lúc này thỉnh thoảng bà Hai có nhắc món nợ bảy cây vàng, nhưng bà Bảy không trả nổi, ăn còn thiếu trước hụt sau, lấy gì trả, bà Hai thấy vậy nên thôi cũng không nhắc nữa, quay qua an ủi bà Bảy.
Bà Hai là người kính Chúa, bà Bảy lại là Phật tử nhưng từ khi chồng chết các con đều lớn cả chúng ít quan tâm đến Mẹ chỉ có 2 bà ra vô sớm tối đều đi với nhau, thậm chí 2 bà rủ nhau cùng đi Nhà Thờ chung lễ, cùng đi Chùa dâng hương làm công quả, chẳng nệ tôn giáo gì.
Sau lại có chuyện anh con trai lớn của bà Hai ra làm ăn sao đó bị thua lỗ còn suýt vướng vô vòng lao lý vì nghe đâu nợ người ta mấy tỷ bạc. Anh này chạy về khóc kể, năn nỉ Mẹ bán nhà trả nợ. Bà Hai bình thường không mấy chiều con nhưng đến nước này, thương con thương cháu, đành đứt ruột ký giấy bán căn nhà thân thương. Lúc bán nhà, bà Bảy có chạy qua ngăn cản, bà Bảy nói :" Thiệt tình là giờ 7 cây vàng tui cũng không có để trả cho chị nhưng bán căn nhà thì uổng quá. Bà Hai cười mà nước mắt chảy dài, bà nói với bà Bảy : " thôi món nợ đó của bà với tôi, thôi thì bỏ đi, có đáng bao nhiêu đâu, mình sống nay chết mai chỉ là sống ít ngày nữa với con với cháu thôi bà ạ "
Căn nhà phía sau lối đi nhỏ nên chỉ bán được hơn bốn tỷ vừa đủ cho con trai trả nợ còn cả gia đình nhà bà Hai bốn thế hệ phải dắt díu nhau ra đường, lên tận Gò Vấp thuê một căn nhà cấp bốn ở tạm.
Bà Hai đi được mấy hôm thì một bữa nọ bà Bảy ngủ dậy, tươi tỉnh hẳn, bà ra thắp nhang cho ông Bảy rồi cũng đi rao bán nhà, Căn nhà bà Bảy ở mặt tiền nên bán được 400 cây vàng, tiền bán nhà bà Bảy chia cho con trai và con gái mỗi đứa 100 cây vàng gửi vô ngân hàng sau này muốn làm gì thì làm. Phần còn lại bà Bảy đem lên Gò Vấp tìm mua một miếng đất lớn cất lên 2 căn nhà cũng khá lớn có sân trước sân sau, hai căn giống y hệt nhau. Bà ở một căn, căn kia bà mời cả gia đình bà Hai về ở. Bà Bảy nói :"'Ngày xưa bảy cây vàng là một phần tư căn nhà, tính ra nó tương đương với gần 100 cây bây giờ, tôi trả bà cả vốn lẫn lời bằng căn nhà mới này. Cả nhà bà Hai mừng như vừa được cứu sống, khóc cười cười khóc.
Bữa tân gia hai căn nhà mới, mời hết bà con cô bác ở khu xóm cũ lên chơi, ai cũng mừng cho bà Hai bà Bảy có nhà mới, lên đây rộng rãi yên tĩnh hai bà lại có dịp sống gần nhau, sớm tối có nhau. Nhiều người không biết câu chuyện về món nợ 7 cây vàng cứ thắc mắc sao mà hai căn nhà giống y hệt nhau vậy cà, nghe vậy bà Bảy cười :" bị tánh tui giống tánh bả nên làm nhà cũng giống y hệt nhau, chớ có gì đâu.
Sưu tầm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét