Chủ Nhật, ngày 20 tháng 7 năm 2014

KHẨU VỊ QUẢNG NAM

Có một câu chuyện vui: Một anh chàng Quảng Nam đến chơi nhà bạn lúc gia đình bạn đang ăn cơm, đúng ra là đang ăn mì Quảng. Bạn mời nhưng anh ta ngượng nên từ chối mặc dù đang đói. Người bạn bảo con ra vườn hái mấy trái ớt xanh, anh chàng Quảng Nam buột miệng nói: “Có ớt xanh hả , vậy thì làm một tô đi !”. Chuyện vui mà rất thật, rất nhiều người Quảng Nam chỉ vì trái ớt xanh mà hì hục làm cho được một bữa mì Quảng.

Ớt xanh và mì quảng              Ớt xanh và mì Quảng

Hình như, mọi người thường nói, trong cả ba xứ Bắc-Trung-Nam thì người Quảng Nam nấu nướng kém nhất. Không kể chi xứ Huế cố đô vương giả cũ nấu nướng cầu kỳ, phần lớn người miền Quảng Nam đều có cách nấu nướng khẩu vị riêng của họ. Khoan hãy nói đến ngon dở vì điều này nó cũng tương đối như bất cứ sự tương đối nào khác, chỉ cần hay rằng người Quảng Nam đi ra Bắc hay vào Nam đều cảm thấy không ngon miệng và luôn nhớ về món ăn quê nhà. Đó là khẩu vị gì vậy ? Khẩu vị Bắc - Nam hình như đã được gọi tên, còn khẩu vị Quảng Nam là khẩu vị gì, khẩu vị nhà quê chăng ? Người Bắc ăn mắm nhạt pha chanh dấm, người Nam ăn mắm ngọt như tương còn người Quảng Nam thì ăn mắm mặn nguyên chất, không pha thứ gì, ngoài một trái ớt dằm. Cá người Bắc kho riềng, gừng; người Nam kho tộ màu đậm, còn người Quảng Nam thì kho nước với tiêu hành, nước phải thật trong và cá phải thật trắng. Người Bắc người Nam bảo ghê, khó ăn, nhưng người Quảng Nam thì nhớ đến day dứt cái mùi ao đầm hoặc biển khơi còn lại trong thớ thịt con cá trắng bóc !

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 7 năm 2014

Khúc tưởng niệm Vị Xuyên

Một góc nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên, Hà Giang

Phải nói đúng hơn, Vị Xuyên đã từng bị quên lãng. Tuổi Trẻ có những trang báo rất hay về cuộc đụng độ đẫm máu năm 1984 nhưng không thấy nói tới điểm cao 1509 (Lão Sơn). Không phải "một tấc" mà là 0,77 hecta của 1509 thuộc phần đất của ông cha (theo nguyên tắc đường phân tuyến đi qua đỉnh núi), nơi vẫn vùi xương máu của hàng nghìn người lính Việt Nam, hiện đã thuộc về Trung Quốc. Cuộc chiến 1979-1989 đã buộc Việt Nam phải giữ một đội quân thường trực lên tới 1,6 triệu người. Cay đắng hơn, trong 10 năm đó Đặng Tiểu Bình cho luân chuyển tất cả bộ binh của quân đội Trung Quốc đến tham chiến trên vùng Biên giới Việt - Trung. Xương máu của thế hệ chúng tôi, những chàng trai trẻ 17, 18, đã trở thành "thực tiễn chiến trường" cho đội quân "gà công nghiệp" của Đặng lấy làm nơi tập trận. Vì phẩm giá, chúng ta buộc phải cầm cây súng, nhưng cuộc sống cũng vô cùng quý giá. Hãy đọc kỹ những bài viết này trước khi nói tới chiến tranh. (Osin HuyDuc)


  Lần đầu tiên lên Hà Giang, địa điểm đầu tiên mà tôi chọn để dừng lại rất lâu là nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên, cách thành phố Hà Giang 18 km.

Thành kính thắp hương trên một số ngôi mộ liệt sĩ xong, tôi tìm gặp và hỏi chuyện một người quản trang ở nghĩa trang này.

Anh Nguyễn Sĩ Nguyện, 35 tuổi, làm quản trang ở nghĩa trang Vị Xuyên từ năm 2001, lại may mắn có nhà ở cạnh nghĩa trang nên gần như suốt cả ngày anh bận rộn với bao nhiêu công việc có tên và không tên tại đây. Anh Nguyện cho biết, nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên có 1.706 ngôi mộ, trong đó chỉ có 8 ngôi mộ là của các liệt sĩ chống Pháp và chống Mỹ, còn lại 1.698 ngôi mộ là của các liệt sĩ hy sinh để bảo vệ chủ quyền quốc gia ngay trên mặt trận Vị Xuyên từ năm 1984 tới 1991. Khi phía Trung Quốc chủ động chọn Vị Xuyên là địa điểm tấn công chính trong một chiến dịch xâm lăng cục bộ vào Hà Giang năm 1984, một trận chiến khốc liệt đã xảy ra tại Vị Xuyên vào ngày 12.7.1984. Quân Trung Quốc từ những đỉnh cao mà họ chiếm lĩnh trước đó nã pháo cấp tập suốt trong 8 giờ đồng hồ liền, hủy diệt tới từng mét vuông đất Vị Xuyên, trước khi tung những “trung đoàn sơn cước” - lính đặc biệt tinh nhuệ của họ tràn ngập các trận địa của bộ đội Việt Nam, dùng chất nổ đánh thẳng vào các hầm hào bảo vệ biên giới của bộ đội ta.

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 7 năm 2014

Từ chú bé đánh giày thành tổng thống Brazil


Ngài Luiz Inácio Lula da Silva
 (nguồn internet)
Chú bé Lula, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại một gia đình nông dân ở Brazil. Nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, chú đã phải đi bán đậu phộng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và thiếu ăn. Sau khi lên tiểu học, lúc đó gia đình đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, tan học, chú bé thường đi với hai người bạn cùng lứa, đánh giầy ở đầu đường, hôm nào không có khách, thì coi như nhịn đói.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 7 năm 2014

NHẬN THỨC CỦA VIỆT NAM VỀ TRUNG QUỐC.

 Thiếu tướng Lê Văn Cương: Trên thế giới này chỉ có 3 loại người tin lãnh đạo TQ nói. Đó là:
Một: - Chỉ những kẻ ngu, thiểu năng trí tuệ, mới tin lãnh đạo TQ nói.
Hai: - Làm tay sai cho TQ.
Ba: - Những kẻ không ngu, không làm tay sai cho Trung Quốc nhưng họ nhận đặc ân của TQ cả về vật chất và tinh thần.

   Trong chương trình Thời sự trưa ngày 02/7/2014, phóng viên Đài tiếng nói VN đã có cuộc Trao đổi trực tiếp với 2 vị khách mời là PGS.TS, Luật sư Nguyễn Bá Diến - Giám đốc Trung tâm Luật biển và Hàng hải quốc tế và Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện chiến lược Bộ Công an để nhìn lại sự hung hăng, khiêu khích của Trung Quốc trong suốt 2 tháng qua và hành động của Việt Nam.

NSGV xin trích đăng tóm lược nội dung phần đầu câu trả lời của Thiếu tướng Lê Văn Cương để bạn đọc tham khảo. Nội dung toàn văn cuộc Trao đổi trực tiếp xin nghe Tại đây (từ phút thứ 22)

PV: Ông bình luận như thế nào trước diễn biến ngày càng phức tạp trên biển Đông và các bước đi cũng như những thủ đoạn của Trung Quốc?
Thiếu tướng Lê Văn Cương: Nhìn lại hai tháng vừa qua, tất cả những hành động của Trung Quốc tôi muốn nêu ra hai vấn đề:
-      Thứ nhất: Chúng ta phải nhận diện một cách đầy đủ, chính xác và sâu sắc hơn tất cả các hành động của Trung Quốc trong hai tháng vừa qua … Tôi xin gom lại trong ba loại hành vi của nhà đương cục Trung Quốc.

Thứ Ba, ngày 01 tháng 7 năm 2014

HÃY TIN TƯỞNG TUYỆT ĐỐI VÀO SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG


Đặng Bích Phượng

Tôi cực lực phản đối nhiều trang báo mạng, nhiều trang FB của các lực lượng chống đối có nhiều ý kiến cho rằng: Đảng CSVN ươn hèn quỵ lụy trước kẻ thù nhưng lại độc ác ức hiếp đàn áp không thương tiếc dân mình cả thể xác lẫn tinh thần… Các thế lực đối lập cho rằng Đảng đã thối nát đến cùng cực và Đảng hiểu điều đó, nhưng không muốn thay đổi; đặc biệt Đảng rất sợ TQ làm căng thẳng, nếu căng thẳng trong lúc này nguy cơ mất Đảng sẽ rất cao, nên Đảng ngụy biện dân chúng bằng cách nói: “giải quyết biển đông bằng phương pháp đàm phán hòa bình”… và thế lực chống đối họ còn bôi nhọ rằng: Trên thực tế ở đâu, ở quốc gia nào có mặt của Đảng CS lãnh đạo là ở đó gieo rắc sự nghèo khổ, mất nhân quyền, sự lũng đoạn tha hóa và kéo quốc gia đó tụt hậu toàn diện…

Con ngựa thành Troy




Hoài Nguyễn

Không biết là thật hay chỉ là thần thoại nhưng đây có lẽ là vụ lừa đảo lớn nhất trong mọi thời đại. Một cuộc chiến kéo dài hàng chục năm đã kết thúc nhờ một con ngựa gỗ chứa đầy quân thù. Phải nói rằng quân Hy Lạp đã rấtthông minh tuy nhiên họ cũng rất may mắn khi thành Troy đã phạm phải sai lầm khi nhận vật phẩm của kẻ thù.

Quân Hy Lạp không thể chiến thắng quân Troia bằng sức mạnh quân đội nên đã buộc phải làm theo kế của Odyssey là dỡ tàu ra và lấy gỗ để làm thành một con ngựa, sau đó giả vờ rút khỏi và chỉ để lại một người. Người này có nhiệm vụ đánh lừa quân Troy, khiến họ tưởng rằng ngựa gỗ là món quà của quân Hy Lạp đền bù cho bức tượng Athena đã bị phá hủy. Thực chất trong con ngựa chứa đầy lính. Khi quân Troy no say sau bữa tiệc chiến thắng, quân Hy Lạp trong bụng ngựa đã xông ra đánh và mở cổng thành cho quân bên ngoài vào. Nhờ có ngựa gỗ mà quân Hy Lạp đã chiến thắng.

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 6 năm 2014

Những câu hỏi về sự khôn ngoan của việc cho phép Trung Quốc tham gia RIMPAC.

"Tôi chắc chắn có những lý do tốt để chào đón sự tham gia của PLAN trong RIMPAC, như xây dựng lòng tin, nhưng đối với tôi, tất cả giống như xây dựng lòng tin của con cáo bằng cách mời nó đến một cuộc hội thảo về bảo vệ chuồng gà". John Tkacik, một cựu quan chức tình báo Bộ Ngoại giao và chuyên gia các vấn đề Trung Quốc cho biết.


*****
Các Nghị sĩ thuộc Hạ viện Mỹ, các chuyên gia về quân sự Trung Quốc phản đối việc Trung Quốc tham gia tập trận chung Thái Bình Dương (Rim of the Rim of the Pacific Exercise - RIMPAC) năm nay. 

Đây là cuộc tập trận hải quân lớn nhất của quân đội Mỹ tại Thái Bình Dương,ai từng xem phim " Chiến Hạm " chắc cũng biết cuộc tập trận này. Dự tính cuộc tập trận sẽ bắt đầu vào tuần này với sự tham gia lần đầu tiên của Trung Quốc nhưng họ đem theo tới 4 tàu chiến - nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác ngoài Mỹ, 

Tổng cộng có 49 tàu nổi, sáu tàu ngầm, hơn 200 máy bay và 25.000 nhân viên quân sự sẽ tham gia. Trong đó có 21 tàu chiến của Hải quân các nước, bao gồm tàu sân bay USS Ronald Reagan và một loạt các tàu khu trục tên lửa,hộ tống và tàu tuần dương. 

Việt Nam cần cải thiện Nhân quyền để được Mỹ xem là bạn‏

Trong bài Năm nhận định về quan hệ Việt-Trung (1) đăng trên mạng Pro&Contra và BVN, tác giả Từ Linh có đặt câu hỏi: Mỹ có đối đầu Tàu vì Việt Nam không? và trả lời là: Không! Người hùng giờ thấm mệt, thích chăm việc nhà và việc gần hơn là lo việc thiên hạ quá xa.
Không hẳn là như vậy đâu vì bất ổn ở Biển Đông không phải là vấn đề riêng của Việt Nam mà là của cả thế giới vì thế Mỹ sẽ không ngồi yên để TC tự do hoàn hành. Sự kiện này được chứng minh trong bài đăng trên báo Foreign Affairs số July/August 2014 với tựa đề "Keep Hope Alive - How to Prevent U.S. -Chinese Relations From Blowing Up" tạm dịch là "Hãy nuôi hy vọng-Làm cách nào để tránh quan hệ Mỹ & Trung không bị đổ bể (nổ tung)" của hai tác giả James Steinberg là trưởng khoa  (về quyền) Công dân & Công vụ tại trường Maxwell , đồng thời cũng là giáo sư về Xã Hội Học, Vấn đề Quốc tế và Luật tại Đại học Syracuse , và Michael O' Hanlon là thành viên thâm niên của trung tâm nghiên cứu về vấn đề An ninh & Tình báo ở Thế kỷ 21, đồng thời cũng là giám đốc chương trình nghiên cứu về Chính sách Ngoại giao tại Viện Brookings,  cho rằng muốn chặn những đe dọa (từ Bắc Kinh) Mỹ phải biểu lộ quyết tâm cũng như khả năng bằng cách: Washington cần cho Bắc Kinh hiểu là họ sẽ không chỉ bảo vệ lãnh thổ cùng nhân dân của chính mình mà còn cả của những đồng minh chính thức của Mỹ, và đôi khi của cả những (nước được xem là) bạn (nhưng) chưa là đồng minh (trích : …it involves demonstrating both the will and the capacity to make good on threats. That means Washington needs to make Beijing understand that it will defend not just its own territory and people but also those of its formal allies and sometimes even its nonallied friends).

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 6 năm 2014

THỦ TƯỚNG CÓ THỰC SỰ KHÔNG MÀNG “HỮU NGHỊ VIỂN VÔNG”?

Hạ Mai
  
Ngày 2-5-2014, Trung Quốc ngang nhiên hạ đặt giàn khoan Haiyang Shiyou-981 (HYSY981) vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tình hình biển Đông nóng lên từng giờ, ý chí bảo vệ chủ quyền biển đảo của người dân Việt Nam dâng ngùn ngụt. Nhân dân khắp nơi sôi sục, mong đợi giới lãnh đạo cấp cao tỏ rõ thái độ, có những bước đi cương quyết, kịp thời, song mặt nước vẫn lặng như tờ. Sự im lặng khó hiểu từ phía những người có trách nhiệm không chỉ làm tích tụ thêm những bức xúc của người dân, mà còn khiến những bực bội bấy lâu kìm nén có nguy cơ bùng phát.
1- Dàn dựng
Ngày 8-5-2014, Hội nghị Trung ương lần thứ 9 khai mạc, TBT Nguyễn Phú Trọng – với chức trách của mình, đọc lời mở màn Hội nghị. Cả nước nín thở trông chờ, hy vọng sẽ được nghe những tuyên bố xứng tầm, hoặc chí ít thì cũng có những động thái nào đó về vấn đề biển Đông. Tuy nhiên, giọng nói có phần rề rà, vẻ bình chân như vại của Tổng Bí thư và chủ đề “lãng nhách” bàn về “xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc” trở nên phản cảm trên nền vấn đề Biển Đông đang nóng rẫy (cho dù chắc chắn, Nguyễn Phú Trọng không động chạm đến biển Đông vì Vua tập thể” (BCT) đã quyết định như vậy!). Những hy vọng, trông đợi nhanh chóng chuyển thành ê chề, chán chường và tức giận, kết quả là Nguyễn Phú Trọng hứng đủ mọi rủa xả, thóa mạ.

Thứ Bảy, ngày 21 tháng 6 năm 2014

Xin "trả lại tên cho em" !


"Từ lâu tôi không còn tự hào về ngày 21-6 nữa. Đó là ngày báo chí CÁCH MẠNG, là ngày mà nhà báo được vinh danh như những CÔNG CỤ của chính quyền chứ không phải những nhà báo chân chính. Tôi cho rằng ngày 21-6 là môt sự xúc phạm đến tư cách nghề nghiệp của các nhà báo, đánh tráo khái niệm, cưỡng bức danh tính của hàng triệu người cầm bút vì chân lý, sự thật và khách quan."

 Định không u ơ gì về ngày 21-6, lờ tịt đi, vì thấy mình không liên quan, nhưng từ hôm qua nhận được nhiều lời chúc mừng quá nên thấy cần phải đáp lễ và nhân tiện thanh minh.

Tôi gắn bó với báo chí từ bé. Ba tôi mở cửa hàng bán sách báo từ khi tôi còn nhỏ. Bài viết đầu tiên của tôi đăng trên báo năm 15 tuổi, cơ quan đầu tiên trả lương hàng tháng cho tôi là một tòa soạn báo, những bạn bè thân yêu nhất, những kỷ niệm trong sáng nhất, những ngày làm việc căng thẳng và hồ hởi nhất trong thời gian ở Việt Nam đều gắn bó với nghề báo. Như mọi người cầm bút ở đây, không ai dạy nhưng tôi tự biết cái gì được viết và cái gì không bao giờ được viết. Khi trở thành Thư ký tòa soạn thì tự động biết cái gì được duyệt và cái gì không bao giờ được duyệt. Cái sự biết ấy tự nhiên như thể sinh ra là đã có, như một bản năng, không cần ai dạy dỗ.