Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

Thư Lý Quang Diệu gửi Margaret Thatcher về vấn đề thuyền nhân Việt Nam


Trong tác phẩm Bên Thắng Cuộc, chương "Nạn kiều", nhà báo Huy Đức nhắc tới "Phương án II", "một kế hoạch 'được phổ biến miệng để giữ bí mật', theo đó: người di tản được đóng vàng để công an mua thuyền hoặc đóng thuyền cho đi mà không sợ bị bắt hay gây khó khăn. Việc thực hiện Phương án II chỉ do ba người là bí thư, chủ tịch và giám đốc công an tỉnh quyết định. Công an được giao làm nhiệm vụ đứng ra thu vàng và tổ chức cho người di tản."[1] Đó là thời điểm từ giữa năm 1978 đến giữa năm 1979, khi chiến dịch bài Hoa ở Việt Nam dâng cao và chiến tranh biên giới Việt-Trung bùng nổ. Những người vừa mất nơi sinh sống, vừa mất hết tiền của vào tay chính quyền để ra đi "hợp pháp" trong vòng bí mật và không ít cũng sẽ mất mạng trên biển trong kế hoạch này phần lớn là người Việt gốc Hoa.

Phương án bí mật, chưa bao giờ được chính quyền Việt Nam thừa nhận này, được đánh giá từ một nguồn bất ngờ khác: bức thư của cố Thủ tướng Singapore vừa qua đời, gửi cho cố Thủ tướng Anh ngày 5/6/1979, đăng trên trang Margaret Thatcher Foundation.

Thứ Hai, ngày 30 tháng 3 năm 2015

Lyudmila Putina: Chồng tôi đã chết từ lâu rôi.

                      Ảnh chụp Tờ báo Đức Die Welt ngày 21 tháng Ba năm 2015

NSGV: Tờ báo Đức Die Welt ngày 26 tháng Ba năm 2015 đã cho xuất bản một cuộc phỏng vấn giật gân với cựu đệ nhất phu nhân Nga - Lyudmila Putina. Mặc dầu bài báo không được đăng vào ngày "Cá tháng Tư” nhưng nó có thể được xem như vậy. Tuy nhiên nếu đọc kĩ chúng ta sẽ thấy nó có lý, dẫu sao đối với  cựu đệ nhất phu nhân Nga – bà Lyudmila thì ông Putin “đã chết từ lâu rồi”.


Chồng tôi, thật không may, đã chết từ lâu rôi. Tôi buộc lòng phải thừa nhận công khai điều này bởi vì tôi không còn muốn nhìn thấy bất cứ điều gì gây ra bởi tên tuổi của ông ấy. Đấy là những người đáng sợ. Họ không dừng lại trước bất cứ điều gì. Tôi sợ bây giờ họ sẽ giết tôi và các con gái cũng như họ đã giết ông ấy.

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2015

Hà Nội xuống đường vì một thủ đô xanh.

Sáng nay, Chủ nhật 29/03/2015, hàng trăm người dân Hà Nội, phần đông là giới trẻ đã tiếp tục xuống đường tuần hành để bảo vệ cây xanh. 
(ảnh Nguyen Hong) 



                                               Hồ Gươm thanh bình lúc 9h

Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

NÓI VỚI ĐỒNG HƯƠNG VỀ MAIDAN

(NSGV): “Đến đây tôi nghĩ rằng mình đã hiểu. Nhiều người Việt ta sống tại Ukraine không muốn đất nước này thay đổi. Họ chỉ coi nơi đây đơn thuần là chỗ để họ kiếm tiền. Đất nước đổi thay nghĩa là họ sẽ phải một lần nữa thích ứng với những thay đổi đó, có thể tốt và có thể không. Con bò tạm thời không còn sữa để người Việt chúng ta vắt nữa, vậy nó còn có ý nghĩa gì! Những ai thương con bò đã phục vụ chúng ta thì sẽ yêu thương nó, còn những ai vội vã cho công cuộc làm giàu hoặc tiếp tục làm giàu thì đổ lỗi cho con bò sao bỗng dưng “ăn bả” Phương Tây để rồi hết sữa! ”.

Euromaidan - Ảnh: Genya Savilov (AFP)

Thân tặng bạn Trần Chung Tú 

Tôi tuy người Việt nhưng lại trót sống ở tận xứ Ukraine xa xôi. Mà cái xứ này thì hơn một năm nay nổi tiếng như cồn với Maidan, với khái niệm “phát-xít”, với chuyện Crimea tự nhiên bị “sáp nhập”, với cuộc chiến không tuyên bố của nước Nga tại vùng Donbas... ai mà chẳng biết. Chuyện còn thế này nữa, tôi cũng ti toe có tài khoản trên mạng Facebook nên cũng tham gia các trang FB tùm lum, thế là xảy ra chuyện. Cũng chả phải chuyện to lớn gì nhưng khổ nỗi lại làm tôi trăn trở suốt cả năm nay.
 

Thứ Ba, ngày 24 tháng 3 năm 2015

BÀI VĂN TẾ CÂY


Hỡi ôi!
Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh.
Có ngờ đâu 1 hồi trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ!
Cứ ngỡ Thủ Đô vẫn là chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người
Vẫn tưởng rằng Xuân nhuận sắc tươi, Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn
Ấy mà nay biết lấy ai bầu bạn, đàn chim kia nháo nhác biết về đâu?
Tiếng rao rơi lạc phố đêm thâu, cơn gió nào lang thang tìm lá biếc?

Thứ Hai, ngày 23 tháng 3 năm 2015

TỪ CHUYỆN CHÍNH QUYỀN HÀ NỘI KHÔNG CẦN DÂN, ĐẾN CHUYỆN CHÍNH QUYỀN HÀ NỘI PHÁ HOẠI CÓ TỔ CHỨC


Trần Mạnh Hảo
Cái “tít” chúng tôi dùng làm đầu bài viết này không do mình nghĩ ra, mà là ý của hai người cộng sản đương chức. Người cộng sản chân chính thứ nhất là ông Phan Đăng Long – phó ban tuyên giáo thành ủy Hà Nội ( do ông Hồ Duy Lợi, hay Quang Lợi gì đó làm trưởng ban), từng có nhiều danh ngôn trứ danh được lưu vào sử đảng. Khi nhà báo hỏi ông Long tuyên giáo rằng sao không hỏi ý kiến nhân dân đã rồi mới ra tay triệt hạ 6.700 cây cổ thụ. Ông Long liền phán : chặt chưa đầy bảy nghìn cây cổ thụ, việc gì phải hỏi dân !

Thứ Sáu, ngày 20 tháng 3 năm 2015

Hãy cứ để nguyên cây xanh cho một thủ đô đầy hoài niệm...!


NSGV: Cứ để nguyên cây như thế có phải hay, phải đẹp không nào? Hỏi biết bao nhiêu năm nữa mới có được những cây to, đẹp, xanh... và đầy lịch sử như vậy...? Ừ, thì phát triển...nhưng nếu cứ phát triển mà quên đi quá khứ, quá khứ của những cây xanh mang hồn cốt của người Hà Nội đó liệu có được không? Cây xanh, cây đẹp là cả một diện mạo của thủ đô...thế mà giờ... cây đổ... cắt từng đoạn nhỏ... mà thấy thương cho cả một thời oanh liệt. Đừng nên dựa vào phát triển thủ đô mà phá hoại cả hàng trăm năm trồng vun những cây cổ thụ. Hãy cứ để nguyên những cây xanh cho một thủ đô đầy hoài niệm...!   
                                                        
Cây đường phố ở Hà Nội có mấy giai đoạn sau:
1. Thời Pháp, trồng cây to bóng mát, lâu năm như sao, nhội, sấu, xà cừ. Yêu cầu của các loài này là phố xá thẳng rộng, vỉa hè lớn, nhà cửa còn lùi vào, để có diện tích trống cho cây phát triển.
2. Sang thời đầu XHCN, ý tưởng trăm hoa đua nở, trồng toàn cây hoa, chủ yếu là tầm trung, như bằng lăng, phượng, muồng, móng bò v.v. một phần vì cho rằng hoa hoét làm tăng độ rực rỡ của đô thị, phần nữa cũng vì những cây này tầm trung, phù hợp hơn với những đường nhỏ hơn, vỉa hè hẹp hơn.

Thứ Tư, ngày 18 tháng 3 năm 2015

MÙA HOA LIỄU QUẾ HƯƠNG

SEX TRONG TRUYỆN NGẮN PHAN ĐÌNH MINH
TrầnMai Hường: Sáng nay đọc fb của anh Văn Công Hùng viết về chuyến đi Cẩm Giàng, nơi liên quan đến nhóm Tự lực văn đoàn trước - quê hương của nhà văn, anh Phan Đình Minh. Đọc xong bài viết mình alo cho anh Minh liền, đòi hôm nào em ra bắc anh cũng cho em về nhé, nhé... Hai anh em nói chuyện lan man rồi nói đến sex trong văn chương haha... anh Minh ngoài đời rất "nghiêm túc" (công an mà) thế mà viết sex kinh lắm. Mình nhớ đến truyện ngắn MÙA HOA LIỄU QUẾ HƯƠNG của anh, chả nhớ mấy năm trước được giải gì của Văn nghệ quân đội hi hi... chỉ nhớ có một đoạn mà giờ đưa lên chứ mình không dám đọc lại. Ai rảnh đọc xem thế nào nhé.

TB: Anh mình rất đẹp "chai" lại hiền nữa, chị em nào nhìn ảnh thấy "xao xuyến" thì nhớ học thuộc câu "muốn sang thì bắc cầu Kiều ..." nhé.  Hehehe...



MÙA HOA LIỄU QUẾ HƯƠNG

Duyền đã một đời chồng. Ừ chồng, một lần quá vãng sang đò. Cái gã đàn ông chữa loa đài trên cái bến Vội chỗ con sông quê nghẹn dòng làm cuộc đời Duyền lỡ dở càng lỡ dở hơn khi em tôi cứ mải miết chờ anh bạn cùng học làm nghề địa chất... sự mỏi mòn, khốn khó, vô vọng... không biết có phải là tác nhân khiến đôi tai em tôi mềm đi trước lời ngon ngọt vào cái lần đợi đò gặp mưa, chiều xế ấy...

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 3 năm 2015

VUI CUỐI TUẦN: DUBAI KHÔNG GIÀU TỪ DẦU

Hôm trước nghe kể 1 chuyện thế này:

Dubai là 1 vương quốc nhỏ, diện tích 4.100km2, dân số 2,1triệu người, 83% là dân nhập cư từ Ấn, Pakisstan… nhưng họ có nhiều cái nhất thế giới.
- GDP/capita vào loại cao nhất - $65k
- toà nhà cao nhất -  828m
- cảng biển, sân bay, siêu thị to nhất…
- 20% số cần cẩu của thế giới đang hoạt động ở Dubai.
Cho đến 1970 ít người biết đến Dubai. Cả thành phố chỉ có 3 cái khách sạn và vài chục cái ô tô. Sao họ phát triển nhanh thế?

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 3 năm 2015

KHÓC THUÊ


Mạ mình hồi trẻ được sung vào tổ khóc mướn của thị trấn Ba Đồn. Những gia đình nào ít con cháu, khi ông bà tạ thế, để cho đám tang thêm phần "đau thương", người ta mời những người có tiếng khóc to, khỏe,dài, dai, dẽo, mời tới khóc. Mạ mình thì khỏi nói, gì chứ khoản khóc, bà mần tưng bừng, nhờ bà khóc mồi, mà con cháu khóc theo.Mạ mình vừa khóc vừa kể lễ công đức người đã khuất, rồi kể lễ nỗi đau của người còn sống, vừa khóc vừa đập tay đập chân, bứt tóc, lau mặt, vừa gào, vứa nấc, vừa rú, khiến cho những ai có quả tim thép cũng phải rơi lệ.