Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

NÍU GIỮ TRONG HÔN NHÂN... HÈN NHÁT HAY LÀ MỘT DẠNG CAN ĐẢM KHÁC?

 


Xã hội hiện đại đang cổ vũ một quan điểm rất dễ nghe: “Không hạnh phúc thì ly hôn.” Nhưng ít ai nói cho bạn biết cái giá thật sự của việc dở dang hôn nhân, đặc biệt khi đã ngoài 40 và có con nhỏ.
Ngoài 40, người ta không còn ở lại vì yêu, mà vì trách nhiệm và tỉnh táo
Hôn nhân ở tuổi này không còn là cuộc chơi của cảm xúc. Yêu đã nhạt, ham muốn không còn, đối phương có thể thèm “của lạ”, còn bản thân thì mệt mỏi, cạn kiệt cảm xúc. Nhưng cũng chính ở giai đoạn này, con người bớt bồng bột, hiểu rằng không phải mọi hôn nhân đều phải kết thúc bằng tình yêu. Có những mối quan hệ tồn tại được nhờ nghĩa, trách nhiệm và sự có mặt. Ở lại lúc này không phải vì sợ cô đơn, mà vì hiểu rằng đổ vỡ không phải lúc nào cũng mang lại giải thoát.
Ở lại để cho nhau thêm một cơ hội, không phải để tự hành xác
Một cuộc hôn nhân từng đứng bên bờ tan vỡ, nếu còn chọn ở lại, thì đó là cho đối phương một cơ hội sửa sai và cho chính mình một cơ hội không phải ân hận về sau. Có những tình yêu chết đi một lần nhưng có thể sống lại theo một cách khác. Không còn cuồng nhiệt, không còn mơ mộng, nhưng trầm hơn, chậm hơn và biết giữ nhau hơn vì đã suýt mất nhau.

Trịnh Công Sơn

 


Trịnh Công Sơn có sức hấp dẫn lớn với giới trí thức, đặc biệt là với chị em phụ nữ mặc dù sức vóc Trịnh xem ra cũng không có được là bao.
Ông mất ngày 1 tháng 4 năm 2001. Đám tang Trịnh có nhiều người đưa tiễn gần bằng với đám tang Phan Châu Trinh năm 1926. Nhiều quạt cuồng mặc áo xô đưa tang. Họ khóc lăn lóc, bò lê trước linh cữu, đập đầu đòi chết theo.
Lúc Trịnh sống, nhiều cô gái lăn xả vào. Được ngủ cạnh phòng Trịnh, họ coi như diễm phúc ba đời. Được sờ người Trịnh thì ...khỏi nói. Họ kết Trịnh như điếu đổ. Ít nhất hơn 15 ca sỹ trẻ nhận mình là Bống và tuyên bố Thủa Bống Là Người là do Trịnh tặng riêng mình.

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

Trịnh Công Sơn - Hồng Nhung: Xanh và chín

 


Nguyễn Thị Minh Thái
tặng Sơn & Bống
Khi Bống - tên cúng cơm của Hồng Nhung - còn quá bé bỏng (sinh năm 1970 ở Hà Nội, dòng họ nội, ngoại không một ai theo nghiệp hát. Duy từ ông nội Lê Văn Ngoạn tỏa một ảnh hưởng mỹ thuật, bởi ông là sinh viên khóa sớm trường Mỹ thuật Đông Dương - cùng thời với mấy cây cọ danh tiếng:
Nguyễn Phan Chánh, Tô Ngọc Vân, Nguyễn Tư Nghiêm, Trần Văn Cẩn... và ông là bạn thân nhất của Hoàng Lập Ngôn - họa sĩ vẽ chân dung cự phách lối "tinh tướng họa" với lại Nguyễn Đình Hàm - người họa sĩ tiền phong đã trao tặng chèo một dung dáng mỹ thuật mới, khi chèo giã từ vĩnh viễn chiếc chiếu sân đình trống trơn ra tỉnh, bước hẳn vào sân khấu hộp) - thì chính vào thời điểm năm 1970, Trịnh Công Sơn đã huy hoàng lên ngôi thần tượng âm nhạc ở Miền Nam, và rực rỡ qua sức chiếu tỏa đặc biệt của giọng hát Khánh Ly.
Một giọng hát nghiêng hắn về ánh sáng trầm antô - hơi khê khàn chút xíu, đủ để tạo một váng vất Liêu Trai chập chờn mê hoặc người nghe không hiểu sao chỉ riêng có ở Khánh Ly hát tình khúc Trịnh Công Sơn.
Trong muôn giọng ca sĩ đã và có thể hát Trịnh Công Sơn, duy nhất một mình Khánh Ly đi hết đường biên vùng âm nhạc rộng lớn của Trịnh Công Sơn - vừa chứng tỏ một quyền năng tối hậu, lại vừa biểu lộ sự tự nguyện đóng đinh, câu rút mình trên cây thập giá Trịnh Công Sơn, không nhận chịu một cứu rỗi nào khác - ngoài sự hiện hữu âm thanh độc trọi của mình với chỉ một nhạc sĩ.

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

"NGẠO NGHỄ" ĐÔNG LÀO: KHI GÃ TRỌC PHÚ SANG NHÀ "ÔNG GIÀ GIÀU NGẦM" MƯỢN DẦU!

 


Có một màn kịch vừa diễn ra trên sân khấu ngoại giao mà có lẽ những cái loa "tô hồng" đang rất đau lòng: Chuyện chúng ta sang Nhật mượn kho dự trữ dầu chiến lược hơn 200 ngày của họ, và nhận lại một cái lắc đầu đầy lịch sự.
Sự kiện này là cái tát đau đớn vào cái gọi là tinh thần "ngạo nghễ" mà bấy lâu nay dư luận được tiêm vào máu - một thứ thái độ trịch thượng của kẻ mới thoát nghèo nhưng đã vội huyễn hoặc mình là "vô địch thiên hạ".
- Bản chất của sự "vô địch" là... bán mồ hôi?

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

VI KIM NGỌC VÀ CÚ SỐC NỮ QUYỀN Ở VIỆT NAM ĐẦU THẾ KỶ 20

 


Sáng Chủ Nhật đọc bài viết về Bà Ngoại. Cô gái 16 tuổi nghĩa là còn kém con gái tôi hiện giờ 2 tuổi mà đã dám đề nghị Bố từ hôn! Đúng là "Bao giờ cho đến ngày xưa"!
Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ
"Vi Kim Ngọc và cú sốc nữ quyền ở Việt Nam đầu thế kỷ 20
Tiểu thư Vi Kim Ngọc – con gái của quan Tổng đốc Thái Bình Vi Văn Định – đã làm một cuộc cách mạng trong giới trâm anh thế phiệt hồi đầu thế kỷ 20 khi dám xin cha từ hôn một thiếu gia danh giá để tự lựa chọn ý trung nhân của đời mình.

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

Lê Lựu - Giai thoại và sự thật:


 

Lê Lựu - Giai thoại và sự thật:
Đi để biết một điều rất... cũ!
(2007 )
(Dân trí) - Lê Lựu là người rất ham đi. Anh đi nhiều đến mức gia đình ngán ngẩm. Đi đâu thì đi. Bao giờ về thì về. Thậm chí, đi không ai biết, về không ai hay. Lê Lựu có một cái túi rất to. Trong đó, bao giờ cũng đầy đủ quần áo dài, quần áo lót, khăn quấn cổ, khăn mặt, bàn chải đánh răng và dao cạo râu.
Cứ ới một cái, Lê Lựu vào nhà nhấc cái túi là... biến. Sáng sớm, đi. Tối mịt, đi. Nửa đêm cũng đi. Đi đâu, không cần biết. Bao giờ về cũng được. Mọi công việc lớn bé nhỏ to trong nhà đổ dồn lên đầu chị vợ ốm yếu phải gánh vác, lo toan. Rất may là chị đã quá quen nên không còn cái tâm trạng phấp phỏng đợi chờ chứ nếu chờ đợi, chị đã ba lần hoá đá từ lâu rồi.
Lâm ơi! Cho anh vay mấy chục ngàn!

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

TẤM TÌNH FRANK SINATRA

 


Một bài viết đọc xong nước mắt muốn trào ra… Số phận của không ít cựu chiến binh, ở bất cứ quốc gia nào, không phân biệt dân tộc, giọng nói hay màu da gần như giống nhau…
Thỏ đã bắn, chim đã bắt thì cung nỏ còn cần chi nữa?
*
Trịnh Anh Khôi

Tháng 12 năm 1972, một đêm Đông lạnh giá bên ngoài sòng bạc Sands ở Las Vegas. Frank Sinatra bước ra khỏi cửa chính sau một buổi diễn lúc nửa đêm đã bán cháy vé, đoàn tùy tùng đi theo ông.
Lực lượng an ninh tạo thành một bức tường ngăn cách giữa ông và đám đông người hâm mộ đang chờ xin chữ ký. Rồi một người đàn ông bỗng bước ra từ bóng tối.
Anh gầy gò, mặc một chiếc áo khoác quân đội rách rưới với một huy hiệu cựu chiến binh Việt Nam lộ rõ ​​trên tay áo. Anh nhìn Frank và hỏi một câu hỏi đơn giản: "Thưa ngài, ngài có thể cho tôi một đô-la không? Tôi chưa ăn gì hôm nay cả”.
Điều Frank làm tiếp theo khiến mọi người trên vỉa hè đều sững lại. Nó khiến lực lượng bảo vệ ông đứng im như tượng. Nó khiến đám đông hoàn toàn im lặng. Bởi vì Frank Sinatra không chỉ cho người kia một đô-la.
Người cựu binh đó là Robert Chen, 26 tuổi. Anh đã phục vụ hai lần ở Việt Nam trong Lực lượng Bộ binh, tham gia chiến đấu ác liệt ở Khe Sanh và thành phố Huế.
Anh trở về nhà năm 1971 với Huân chương Sao Đồng, những vết sẹo vì mảnh đạn trên lưng và những cơn ác mộng khiến anh không thể ngủ được. Giống như hàng ngàn cựu chiến binh khác, Robert trở về một đất nước không muốn nhìn mặt anh.

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

CUBA

 


(Bài - status này chỉ nói về Cuba, không có ý đề cập thêm chỗ nào cả)
Những gì đã và đang xảy ra ở Cuba “hòn đảo lửa đảo say” khiến chúng ta phải có đôi nhời về nó. Hơn nửa thế kỷ trước mà dân thiếu cơm ăn áo mặc thì còn hiểu được, chứ thời buổi này vẫn phải lê la vác rá đi xin gạo, bị cúp điện, phân phối từng quả trứng gà... quả là đại bi kịch.
Đó là một nước nhỏ vùng Trung Mỹ, còn gọi là khu vực Mỹ Latinh. Nhỏ, bởi cứ tra trên Gu gồ chứ chẳng cần mày mò lâu lắc gì, biết ngay diện tích quốc đảo này gần 110.000 cây số vuông (bằng 1/3 Việt Nam), dân số kể cả dân thường lương thiện và cán bộ đảng viên hơn 12 triệu (hơn 1 phần 10 Việt Nam). Nhỏ nhưng có võ, nhất là võ mồm, chẳng hạn tự xưng “pháo đài cách mạng XHCN ở tây bán cầu”, “tiên phong chống đế quốc”, “tự do hay là chết”, “Vì VN, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”, v.v..

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026

BI KỊCH VÀ SỰ TRỞ VỀ CỦA 3 VĂN NGHỆ SĨ BỊ "TỬ HÌNH VẮNG MẶT" NĂM 1975


 

Lịch sử văn hóa Việt Nam sau năm 1975 ghi nhận một sự kiện đặc biệt khi Đài Phát thanh của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam công bố lệnh "tử hình vắng mặt" đối với ba nhân vật lẫy lừng: nhạc sĩ Phạm Duy, nhà thơ Du Tử Lê và nhà văn Mai Thảo. Đây là những cái tên đại diện cho tinh hoa văn nghệ miền Nam thời bấy giờ, nhưng do lập trường chính trị đối lập, họ đã bị xóa tên khỏi bản đồ văn hóa chính thống trong suốt nhiều thập niên. Số phận của ba người sau đó rẽ sang những hướng khác nhau, phản ánh sự chia cắt và nỗi đau của một thời kỳ lịch sử đầy biến động.

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026

CÔNG, TỘI PHÂN MINH

 

Một chân dung khác của Tả quân Lê Văn Duyệt

CÔNG, TỘI PHÂN MINH
Ý kiến của Thủ tướng #Võ_Văn_Kiệt trong buổi Toạ đàm về nhân vật lịch sử Lê Văn Duyệt. Sau đó được in trong cuốn sách #KHI_ÉN_ĐƯA_THOI - tập hợp bài viết hay nhất trên #Xưa_và _Nay.
———-
Trước hết, tôi xin cám ơn Tạp chí Xưa & Nay của Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam và Hội đồng Khoa học Thành phố đã mời tôi dự cuộc tọa đàm. Tôi tới dự không phải với cương vị Cố vấn BCH Trung ương mà với tư cách một người có đọc một số ít các tác phẩm về #Lê_Văn_Duyệt muốn được nghe, được hiểu thêm về nhân vật này.
Tôi biết còn những đánh giá khác nhau, thậm chí trái ngược nhau về không ít nhân vật lịch sử, trong đó có trường hợp Lê Văn Duyệt. Tôi cho rằng, đánh giá, sử dụng những sự kiện lịch sử như thế nào là thuộc trách nhiệm của các nhà lãnh đạo chính trị, nhưng đối với các nhà sử học thì tính chân thực của lịch sử là quan trọng. Đối với những nhân vật như Lê Văn Duyệt thì những cuộc tọa đàm hẹp để có thể làm rõ công, tội một cách có cơ sở khoa học và đủ thuyết phục là nên làm.