Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Chuyện đời tự kể: Má tôi.



                                                Má tôi (ảnh của tác giả)

Tôi sanh ra đời 19 tháng trước khi đất nước chia làm đôi. Vào năm 1953. Tôi nghe ba kể: “Hồi đó, lâu lắm rồi, hơn 60 năm trước, tại bến đò Thị Đam, chiều hôm đó, lục bình trôi trên sông nhiều lắm, do anh Sum giới thiệu để ba má quen nhau”.

Hôm đó, là lần đầu tiên ba má gặp nhau. Mãi về sau nầy, tôi vẫn chưa hình dung ra Bến Đò Thị Đam là địa danh nơi nào ở miền Tây Hậu Giang.

Trùi ui! đến cả 60 năm mà ổng vẫn còn nhớ, chiều hôm đó, ngày của định mệnh…. lục bình trôi trên sông nhiều lắm …  
                                   
Hồi đó lâu lắm rồi, lúc tôi hãy còn học lớp ba trường làng. Mỗi ngày đi học, má cho ăn cháo trắng với nước tương, hoặc cơm rang với một ít dầu dừa trộn chảo. Bà lo mọi việc trong ngoài như một thừa tướng, chủ trì một lãnh cung bệ rạc, thiếu bóng dáng của một vị vua. Ông Vua cha luôn vắng nhà, chẳng bao giờ lâm triều, có lẽ ngài bận rộn với một bầy phi tầng, cung nữ quanh quẫn trong sự nghiệp “kinh bang tế thế” của ngài.

Mỗi năm ông lâm triều chừng vài lần. Có lúc nhìn mấy hoàng tử của ông, tưởng chừng lũ giặc giã từ mấy nước tiểu chư hầu lân bang. Âu cũng là hoàng đế của một tiểu quốc….

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Chuyện dịch vụ của sứ quán Việt Nam ở Pháp


Hôm rồi nhà em vừa đến sứ quán Việt Nam ở quận 8 Paris làm miễn thị thực, tranh thủ “vi hành” coi sứ quán dạo này làm việc thế nào. Sau đây là ghi nhận của nhà em.

Đầu tiên là nhà em không thấy sứ quán niêm yết biểu mức thu phí và lệ phí lãnh sự. Có mấy bức tường rộng thì được dùng để treo đồng hồ, dán mấy tấm hình em bé vùng cao, cảnh chợ nổi, đua bò. Nhà em tìm khắp mọi nơi, cả phòng trong lẫn phòng ngoài đều không thấy niêm yết biểu phí công khai ở đâu hết.

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Câu chuyện kể về chiếc bếp than hỏng.


Trên đường ra bắt xe buýt về. Chứng kiến chân dung của ba người phụ nữ khiến mình phải suy ngẫm...

Đó là câu chuyện về cái lò than tổ ong của bà mập.
Bà mập vừa vứt cái lò than méo mó ra vỉa hè. Vì lâu ngày rồi không dùng nữa. Chị nhặt ve chai đi qua thấy có cái lò than hỏng bên vệ đường. Chị để xe ở góc, chị cắm cúi đổ cái tro than ra để lấy cái lò hỏng ấy. 

Bà mập đang ngồi tựa trên chiếc xe máy dựng ở trước cổng nhà, đôi mắt bà ngó ra thấy có người đang hý hoáy với cái đồ mà bà vừa vứt đi đó.

Bà xuống xe đi ra cạnh chị ve chai quát lớn :" ai cho mày lấy cái lò than của tao, tao để bên vệ đường đó có phải của mày đâu mà mày lấy, tao sẽ giữ cái xe đạp của mày để chuộc cái lò than của tao, không thì mày đưa tao 50.000 bồi thường vì mày đụng vào đồ của tao".

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

"Tôi là Người Việt Nam" - Một bài học đáng giá


Cuối tuần qua quay PBN "Tôi Là Người Việt Nam 2" tôi được gặp bao nhiêu nhân tài người Việt xuất sắc vượt trội trong mọi lãnh vực từ khoa học kỹ thuật đến nghệ thuật, nhưng có một điểm trùng hợp họ đều có giống nhau là ai cũng rất khiêm nhường.

Ví dụ như
 Ông Trịnh Tiến Tinh người đã sáng chế ra máy "Dưỡng Sinh Động" ("Rotating Wall Bioreactor") đã được giải "NASA's Inventor of The Year 1992" ("Người Sáng Chế giỏi nhất năm 1992"), những mãi tới năm 2011 sau khi kiểm định lại tất cả các phát minh trong thập niên, NASA mới chính thức đưa tên ông vào NASA's Hall of Fame, một vinh dự hiếm quý trong đời người. Thế mà sau khi phỏng vấn trên sân khấu PBN, Ông Tinh ái ngại xin anh Ngạn cho phỏng vấn lại. Lý do? Vì anh Ngạn dùng chữ "Khoa Học Gia" khi giới thiệu ông. Ông cứ áy náy đi theo hỏi "Anh Ngạn à... anh dùng chữ 'khoa học gia' nghe to lớn quá... mình có gì đâu ... nói vậy có vẻ khoe khoang quá...".  Anh Ngạn quay lại hỏi : "Dùng từ đó là đúng rồi, nhưng nếu anh không thích thì anh muốn tôi gọi bằng gì?".  Ông Tinh cười hiền hòa lắc đầu "Tôi...tôi...cũng không biết..." ???