Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2020
TẬP TỄNH LÀM NGƯỜI
ĐỐN HẠ 200HA RỪNG KHU BẢO TỒN THIÊN NHIÊN PHONG ĐIỀN ĐỂ LÀM 3 THỦY ĐIỆN RÀO TRĂNG 3, RÀO TRĂNG 4 VÀ ALIN
Thứ Tư, 14 tháng 10, 2020
32 năm ngày mất của nhà thơ Quang Dũng (13/10/1988).
Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2020
CÁ NHÂN HAY THỂ CHẾ?
thành viên của chính phủ Phần Lan
Thứ Năm, 8 tháng 10, 2020
Sự nhầm lẫn đáng tiếc
MỢ TÔI
Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2020
KHI MỘT TÀI NĂNG LỚN, MỘT TUỔI TRẺ ANH HÙNG BỊ THA HÓA - HAY LÀ BI KỊCH NGUYỄN ĐÌNH THI
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020
THỜI ĐẠI CHÚNG TÔI
Một bài thơ nói hộ cho một thế hệ người Việt Nam đã sống không nề gian khổ hy sinh, tâm huyết và trong sáng, tất cả vì cái chung, vì sự nghiệp độc lập, hoà bình, thống nhất đất nước.
***
Thứ Tư, 23 tháng 9, 2020
RƠM RẠ DẠI KHỜ
Saigon xưa … cái thời xé tiền để ... thối lại !
Tôi xa quê hương ở vào tuổi không quá trẻ dại để dễ quên và cũng không quá già để chỉ dành toàn thời giờ cho một điều mất mát, rồi đau đớn. Tôi ở vào tuổi mà khi bước đến vùng đất mới, đời sống đã như lôi tôi đi trong một cơn lốc trên những con đường khác nhau trước mặt, hầu như không ngưng nghỉ. Tôi chóng mặt, nhưng tôi vẫn biết tôi là ai và tôi ở đâu trên quê người, nên những lúc tôi phải ngưng lại để thở là những lúc hồn quê nôn nao thức dậy trong tôi.
Mỗi lần nhớ đến quê nhà là nhớ đến Sài Gòn trước tiên. Sài Gòn không phải là phần đất dành riêng cho người miền Nam nữa, đối với người miền Bắc di cư vào Nam năm 1954, người Trung chạy giặc năm 1968 thì Sài Gòn chính là phần đất quê nhà đáng nhớ nhất. Tôi lớn lên, sống cả một thời niên thiếu ở Sài Gòn. Đi học, dậy thì, yêu đương, mơ mộng, làm việc, lấy chồng, khóc, cười, rồi chia ly với Sài Gòn.
Tôi nhớ lại hồi bé theo bố mẹ di cư vào Sài Gòn. Ba tôi làm việc ở Nha Địa Chánh, nên từ những căn lều bạt trong trại tiếp cư Tân Sơn Nhất, gia đình tôi được dọn vào ở tạm một khu nhà ngang trong sở của Ba ở số 68 đường Paul Blanchy (Hai Bà Trưng) sau lưng Bưu Điện. Tôi đi học, đi bộ băng qua hai con đường là tới trường Hòa Bình, bên hông nhà thờ Đức Bà. Tôi vào lớp Ba. Ngày đầu tiên cắp sách đến lớp, ma sơ là người Nam, hồi đó còn mặc áo dòng trắng, đội lúp đen.









